Chuyện thời nay

07:29 |
Anh Đức – Hoà An - 2014
Thời nay đi học quá phiền hà
Uổng phí công thầy với mẹ cha
Thi cử, cử thi, trò lếu láo
Cấp bằng, bằng cấp, thói ranh ma
Nhà trường bát nháo, bao nhức nhối
Xã hội suy đồi, lắm điêu ngoa ?
Mặc ai chạy vạy lo đèn sách
Ông về học vẽ cái “ Lá đa ”
                                                                Kính tặng Bằng Lăng – TVM
* Bức xúc trước nạn bằng giả, nguỵ trang chuẩn chức quyền, vị trí
* Bức xúc trước những vấn đề thi cử

* Bức xúc trước nạn dạy thêm, học thêm, cấp phép  dạy thêm

Tình lỡ

19:42 |
Lìa tháp Bạc, sông Tình từ dạo đó
Đi vào đời – hành trang mảnh tình tang
Đường vào tương lai mây sầu lấp ngõ
Em lấy chồng – tôi tay trắng - dở dang
             Ngày tôi đi- mắt mẹ buồn vời vợi
             Đứa em khờ - rưng lệ tiễn đưa anh
             Từng ngần ấy – tôi đi vào quân đội
             Buồn vương vương – lẫn nhịp bước quân hành
Tung cánh dù tôi chọn nghề lính nhảy
Giỡn đạn thù – trên đầu địch - xung phong
Bốn lần bị thương - một bàn chân gãy
Đổi hai mai vàng – thành tích chiến công
             Lần nghỉ phép - tôi về qua phố Biển
             Đỉnh giáo đường chuông vọng nhớ lan xa
             Từng bước âm thầm – tiến vào con hẻm
             Rào nhà em hàng râm bụt trổ hoa
Chuông bấm nhẹ - bàn tay ngà mở cổng
Môi hồng xưa – giờ nhợt nhạt xanh xao
Vành khăn tang – hồn tôi vù bay bổng
Như mộng du – tôi khẽ gật đầu chào
           Môi mấp máy :-“Dạ thưa bà Thiếu tá “
           Em phả tay :- Nhà tôi mất tháng qua “
           Rồi gục đầu - hai đứa thành xa lạ !
           Em thật gần – nhưng cũng thật mù xa
Sáu tháng sau hành quân ven phố đó
Tiện đường về - tôi ghé lại thăm quê
Thằng Mỹ  đen – quàng tay cô gái nhỏ
Tôi sững sờ - hồn chết điếng - đau tê
          Em đấy sao, hoa khôi trường tỉnh lẻ
          Đã một thời làm điên đảo hồn tôi
          Giờ em môi son, phấn dày, áo đỏ
          Ngả ngớn cười với kiếp sống buông trôi
Nâng cò súng tôi hướng về tên Mỹ
Nhưng ngại ngần – đành buông thõng đôi tay
Thật thâm thía – trót sinh lầm thế kỷ
Việt Nam ơi ! Dân nhược tiểu đọa đày !
                                              

                                             TRƯỜNG SA 

Vì sao?

19:40 |
                                          Bằng Lăng
                              Kính tặng nhà thơ, nhà nghiên cứu Trường Sa
Vì sao anh muốn quyên sinh
Nhân tình thế thái như cành phù dung
Sen kia đâu có lạnh lùng
Ngát hương cõi phúc, lộc vàng thiên thu

Trần gian đâu chốn sương mù !
Giữa dòng danh lợi cho dù trắng tay
Lòng anh chẳng chút đơn sai
Tri âm là nghĩa không phai tấc lòng

Bao năm xuôi ngược thông dong
Công trình sự nghiệp vang danh một thời
Chút tình, trọn nghĩa vui chơi
Tìm nơi quên lãng cho vơi nỗi niềm

Song thương gửi chút ưu phiền
Sông Tình – sông Hậu tận miền phiêu lưu
Vì sao anh nói vô ưu ?
Thế nhân ngọt nắng xuân – thu cuộc đời
                                                Tháng 8 – 2014
                                                            BL

* SôngTình: Sông Tình Giang ( Bình Định )

Tiễn cháu 1

06:45 |
Cháu học lớp giúp việc nhà,
Học để xuất ngoại thật là oái ăm.
Học quì dâng một chiếc tăm,
Học ăn dưới bếp thức ăn còn thừa.
Học cúi đầu .Học dạ thưa,
Khóc, cười phải học nắng mưa xứ người.
Kiếp nô lệ. Ông cày rồi,
Bây giờ đến lượt cháu tôi thực hành.
Ba mươi năm lẻ chiến tranh,
Núi xương sông máu để giành tự do.
Giành độc lập, giành tự do,
Giặc thù chẳng sợ, sợ cho đói nghèo.
Cháu đi. Ông lặng nhìn theo,

Run run tay gậy quê nghèo ông mong !
Trường Sa - T.V.K

Tiễn chị!

06:42 |
Chị đem cất những huân chương
Cất đi năm tháng kiên cường vẻ vang
Cớ sao chị nỡ bỏ làng
Bỏ cha, bỏ mẹ lang thang nước ngoài.
Thanh niên hỏa tuyến một thời
Dấu chân chị đã mòn nơi cung đường
Bom cày đạn xới xem thường,
Đã liều – giờ chị lên đường liều thêm.
Vì nhà. Chị bỏ lại em,
Ừ thôi chân cứng đá mềm chị đi.
Đói ăn bánh vẽ được gì?
Em mong chị hãy nghĩ suy tận tường
Làm ô sin – chuyện đời thường,
Áo cơm đâu chỉ mơ suông mà thành
Nước nhà đã hết chiến tranh,
Ruộng vườn bỏ lại chị đành đi sao?
Chia tay. Em – chị nghẹn ngào,
Sức đừng vắt kiệt. Mong sao nhớ về!

Trường Sa – T.V.K

Chị tôi

06:35 |
Bồng con chờ vài năm thôi
Tô Thị hóa đá bên đồi vọng phu
Chị tôi chờ đến thiên thu
Tóc thề giờ đã rối mù hoa râm
Chiến trường. Đâu đó anh nằm
Thế mà chị mãi âm thầm chờ anh
Mịt mùng. Núi thẳm rừng xanh
Nấm mồ liệt sĩ vô danh đâu rồi
Mênh mông đất. Mênh mông trời
Mênh mông nỗi nhớ. Chị tôi chờ chồng
Tô Thị còn có con bồng,
Chị tôi lặng lẽ phòng không một mình
Niềm tin hóa đá chờ anh!
Trường Sa – T.V.K

  • Trẻ con sau 3 tuổi đã biết chạy không còn bồng trên tay nữa

Tâm sự Thị Nở

06:27 |
Dở hơi! Ừ dở hơi mà,
Váy em hơ hớ – người ta thấy thèm.
Làng này đâu chỉ riêng em?
Anh thì say xỉn chưa quen miệng rồi.
Chúng mình xứng lứa vừa đôi,
Nồi nào vung nấy – ông Trời khéo thay!
Đêm trăng sóng sánh ao đầy,
Ngủ quên mới biết anh say – rất tình.
Ngất ngây nhớ bát cháo hành,
Để cho hồn vía em anh đã đời.
Đã từng rạch mặt chửi trời,
Đã từng ăn vạ quậy đời tả tơi.
Tiết trinh đắt lắm anh ơi!
Chỉ mong anh được làm người thiện lương.
Lòng người nham hiểm khôn lường,
Đời đầy Bá Kiến – Lý Cường khiếp thay.
Tỉnh men rượu ngất tình say,

Thương anh đứt ruột – đọa đày tìm nhau.
Trường Sa - T.V.K

Xin chớ trách

06:25 |
Xin chớ trách vì sao tôi vội vã,                         Bước khập khễnh – trên lối về - lộng gió.
Vội vẫy tay !! Rồi buồn bã, quay đi!                Và chung quanh nghe cửa hồn bỏ ngõ.
Chia li nào, hồn chẳng ít hao đi,                       Ôi run lên !! Từng hơi thở mùa đông
Và ngôn ngữ - sao vụng về vô nghĩa.               Ánh mắt mờ - xáo động biển mênh mông,
Có thấm thía là trời cao thấm thía,                    Nhìn bốn phía chân trời trùng trùng sóng.
Có tái tê – là biển cả tái tê.                              Tôi vội vã vì – em là lẽ sống,
Có thấm đau là từ lúc quay về,                         Nên thôi em – Chớ có hỏi vì sao ?
Đường hoang rộng lê thê từng bước mỏi.          Trả lời sao?! Tôi biết trả lời sao,
Chớ có hỏi – vì sao đường đá sỏi,                    Trong tâm tưởng tình dạt dào chợt đến .
Sao khác đi hoa lá – nói giùm tôi.                     Một lần chia li – trọn đời lưu luyến,
Sao mắt mờ, sao khát đắng khô môi,                Nên âm thầm đưa tiễn – bước em đi.
Và sao nữa – nói giùm tôi sao nữa? !                Lỡ ngày mai – em có trách móc gì,
Vắng một bữa – hồn đau tê – một nửa,            Tôi lặng lẽ - cúi đầu đi – buồn bã .
Xa một lần, tay mỏi, bước lơi chân.
Vội quay đi, quay lại biết bao lần,                                       
Định muốn nói – nhưng ngại ngần không nói.
Em đi rồi – để cho hồn bối rối,
Đã bao lần ấp úng – nhưng lại thôi.
Và nhủ thầm – chưa phải lúc – biết rồi,
Lỡ mai mốt – đành tiễn đưa – rát vội.
Trước một phút – sao lòng mừng quá đỗi,
Sau một giây – sao bối rối – kỳ ghê,

Đôi bàn tay – ôm giông tố hoan mê,            
Trường Sa - T.V.K
     

Thơ ngụ ngôn: gà - chó vấn đáp

07:01 |
GÀ HỎI:
Gà thơ thẩn kiếm ăn gặp chó
Đang nằm ngơi ở tại xó hè
“Bác ơi! Tôi bác bạn bè,
Cùng đi ở đợ, hành nghề cu li”
“Sao bác lại – nỡ đi phản chủ,
Ăn no rồi ngủ tại sao?”
“So công – tôi, bạc – thử nào?
Ai nhiều công của góp vào chủ gia?”
“Bác chỉ hỏi – ba hoa – láo toét,
Rượt chị mèo, la hét bọn tôi”
“Luồn trên, liếm đít – giỏi thôi
Nghe ô, nghe tróc – chạy thời hụt hơi”
“Hễ Bác nghe được – thời liền sủa,
Tánh ganh ăn, ghét ở - tại sao?”
“Tôi tìm được hạt thóc nào,
Bác rượt, bác đuổi – nháo nhào vì đâu?”
“Mong bác hãy trước sau nghĩ lại,
Cùng một nhà sao nỡ hại nhau?”
“Đời tôi chồng chất khổ đau,
Con thì nheo nhóc – chồng đâu ra chồng!” 

CHÓ ĐÁP:
Này chị gà sao mà nỡ trách
Đời của tôi cũng rách tươm ra
“Đem thân hầu hạ người ta,
Đắng cay tủi nhục nói ra thêm rầu”
“Loài người – họ thâm, sâu – ác, láo
Dạ gươm đao – khoác áo nhân từ”.
“Dạy cho chó – giống tính người,
Để nhờ cậy chó – trông coi cửa nhà”.
“Chị bươi móc – người ta họ ghét,
Cậy nhờ tôi – đuổi hét chị đi”
“Chị sao nói chẳng nghĩ suy,
Đời tôi khốn khó khác gì chị đâu!”
“Tôi trung thành – trước sau với chủ,
Dẫu đói nghèo chẳng phụ bỏ nhau”
“Thế mà – loài người giận nhau,
Xách tôi ra chửi – có đau không nào?”
“Lũ chó má – làm sao tin được,
Bọn súc sinh phản phúc – khôn lường”
“Chó tôi nghĩ họ đáng thương,

Nỡ cùng với chó – tranh đường hơn thua!”

Tương tư

06:42 |
Mây trời tháng hạ lang thang,
Tìm viên ngọc cát – dã tràng mãi xe
Nhớ em da diết chiều về,
Nhớ từng ánh mắt tái tê nụ cười.
Bồng bềnh suối tóc – mây trời,
Nhớ đêm sao vỡ - nghẹn lời tiễn đưa.
Phút từ ly – nói sao vừa,
Dấu chân trên cát – sóng đưa rì rầm.
Ngàn năm biển vẫn âm thầm,
Đại dương còn đó – vô ngần nhớ thương.
Thềm ga, ngã bóng chiều vương,
Cho ta dệt mộng bình thường – yêu em.
Lần hiện diện – giờ nghe thèm,
Những niềm rung động – những đêm thiên thần
Du hồn lên dãi sông Ngân,
Ta nghe em hát – chín tầng ngẩn ngơ.
Cố quên, ôi chuyện chẳng ngờ,
Nhớ em ngồi – đếm sao – bờ đại dương.
Trong sâu thẳm của tình thương,
Ta nhìn đã thấy iêu đương lạc vào.
Mắt em thơ mộng hơn sao,
Phải trăm năm trước chiêm bao hiện về.
Sa Huỳnh thương nhớ tái tê,
Xui chi gặp gỡ - cơn mê lạ thường.
Ngôn ngữ nào – cho nhớ thương,

Chuyện tình chưa tỏ, sao dường tương tư.
Trường Sa - T.V.K

Bà ru

06:40 |
Ngủ ngon nhé – cháu của bà,
Bà ru cháu ngủ - như là mẹ ru.
À ơi ! Vọng mãi ngàn thu,
Bà ru cháu ngủ - lời ru nghẹn ngào.
Lớn lên cháu rõ vì sao,
Máu đào một giọt hơn ao nước đầy.
Bây giờ cháu quá thơ ngây,
Làm sao hiểu được đắng cay cuộc đời.
Cháu tôi mồ cút – mồ côi,
Nước cơm thay sữa – cầm hơi đỡ thèm.
À ơi! Máu chảy ruột mềm,
Lời ru nghèn nghẹn – mòn đêm nát ngày.
Cái ngủ mày ngủ cho say,
Trong mơ có thấy – bay bay cánh cò.
Mẹ cháu đã bước sang đò,
Cút côi thân cháu – xót cho phận bà.
Thôi đành – bú đỡ vú da,
Nhóc nha – nhóc nhách cho qua cơn ghiền.
Mai ngày, cháu lớn khôn lên,
Thiếu tình mẫu tử - ấm yên tình bà.
Cháu ơi – cháu nhớ ghi là,

Công sinh – công dưỡng – đều là thâm ân.
Trường Sa - T.V.K

Uống rượu cùng "Vũ Huy Hồ"

06:37 |
Nào cùng cụng chén Hồ ơi!
Ly cay đắng, ly ngọt bùi chia nhau.
Cuộc đời sao lắm bể dâu,
Tha phương cầu thực –thấm đau phận người.
Quê hương mờ mịt cuối trời,
Vui thời vui gượng – ai người tri âm?
Quí nhau là cái thiện tâm,
Mến tài trọng nghĩa – mình thân nhau mà!
Ừ thôi! Bạn cứ rót ra,
Ly này,ly nữa – xót xa tình người.
Thêm ly nữa – Khánh xin mời,
Đông Tây kim cổ - đất trời cuồng quay.
Nhân tình thế thái đắng cay,
Nào ta cùng cạn ly này – bạn ơi !
Dẫu mai góc bể chân trời,
Tri âm, tri kỷ - Hồ ơi! mấy người!
 Trường Sa - T.V.K
o        Trương Vĩnh Khánh – bút danh Trường Sa – (1948): quê Bình Định nhà thơ, nhà nghiên cứu văn học, lịch sử - hiện là ủy viên Ban chấp hành hành Hội Văn học nghệ thuật huyện Lấp Vò.


Tặng nhà thơ "Vũ Huy Hồ"

06:34 |
                                Ông làm thơ đâu cần đăng báo,
                               Cùng bạn bè lếu láo đọc chơi
                               Nghề dạy học hụt hơi cơm áo,
                               Trần Tế Xương – sống lại cũng kêu trời !
Buổi kinh tế thị trường – lạm phát,
Vật giá leo thang – thơ rẻ như bèo.
Riêng thơ ông – xót xa – quá quắt,
Thấm thía tình đời – vằng vặc trăng treo.
                              Gặp bè bạn nâng ly rượu bụi,
                              Dáng ngang tàng cất giọng ngân nga,
                              Thân Nhân Trung – luận về kẻ sĩ
                              “Hiền tài là nguyên khí quốc gia”
Tôi đau mãi câu thơ ông kể :
“Bốn ngàn năm không nuôi nỗi nghề Thầy”
Xưa Di Ngô cũng từng hiến kế,
“Lợi ích muôn đời đâu chỉ trồng cây”
                              Tôi vất vưởng tha phương cầu thực,
                              Rồi tình cờ gặp được “Lão nông”,
                              Vừa dạy học, vừa làm thơ rất ngặt,
                              Tôi chân thành – xin bái phục ông !


  • Vũ Huy Hồ (1960): quê Thanh Hóa, nhà thơ, nhà nông, nhà giáo – hiện đang công tác tại trường THPT Lấp Vò 1.                                 
  • Thân Nhân Trung (1419 – 1499):tiến sĩ triều Lê, trong lời tựa ở bia tiến sĩ đầu tiên –khoa Nhâm Tuất (1442) ông có viết :“Nhân tài quốc gia chi nguyên khí” (tạm dịch: hiền tài là nguyên khí quốc gia)
  • Quản Trọng: thừa tướng nước Tề - thời Xuân Thu (Trung Quốc) có câu nói nổi tiếng: “Nhất niên chi kế mạc như thụ cốc – Thập niên chi kế mạc như thụ mộc – Bách niên chi kế mạc như thụ nhân”
Trường Sa - T.V.K

Tình tan

06:25 |
Giáo đường chuông chiều đổ,
Đưa em về dưới mưa,
Tạ từ nhau ngày ấy !
Rồi vĩnh biệt – buồn chưa?
                     Anh đi vào quân đội,
                     Địa đàng cất cánh bay.                        Anh trở về lối xưa,
                     Làm lính rừng trôi nổi,                        Trời mưa đan lưa thưa,
                     Tình yêu xa tầm tay.                            Giáo đường nghiêng nghiêng đó
Một chiều tạm dừng quân,                                        Vắng em rồi! Buồn chưa!
Được tin em lấy chồng.                                                         Ghé vào thăm trường cũ,
Gửi thiệp hồng xin lỗi,                                                           Lá vàng rơi ngập lối,
Trời mây buồn mênh mông                                                   Còn đâu mà mong đợi,

                                                                                               Thu bay – tình tan bay ! 
Trường Sa - T.V.K

Bài thơ viết về vợ

06:22 |
Mấy khi được vợ vắng nhà,
Còn gì sung sướng hơn là tự do.
Bạc bài, nhậu nhẹt khỏi lo,
Bà xã chì chiết ki bo phiền hà!
Có đâu ngờ - vợ vắng nhà,
Trăm công nghìn việc thế là tính sao?
Heo đói, gà đẻ - kêu gào,
Nấu cơm, rửa chén – chiên xào thức ăn.
Một mình ôm trọn khó khăn,
Ruộng nương cỏ nỉa tối tăm mặt mày.
Tròn đêm thức trọn canh chày,
Thiếu hơi ấm vợ - khó say giấc nồng!
Có ai khổ như tôi không ?
Mong vợ đi vắng – rồi trông vợ về.
Ừ thôi ! Tình nghĩa phu thê,

Ngọt bùi cay đắng – lỡ thề có nhau.
Trường Sa - T.V.K